Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Một “học giả” Trung Quốc ngang nhiên hăm dọa dân tộc Việt Nam tại Sài Gòn.

Lời dẫn, Tại Hội thảo về Biển Đông được tổ chức tại Sài Gòn (11/11/2010), phóng viên Tuần Việt Nam Huỳnh Phan có phỏng vấn Tiến sĩ Vương Hàn Lĩnh đến từ Viện Luật pháp Quốc tế, thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc (Bắc Kinh). Ông Tiến sỹ này đã ngang nhiên hăm dọa dân tộc Việt Nam. Đây là lời bình của tôi sau khi đọc bài phỏng vấn này, nhất là trên Blog Nguyễn Xuân Diện anh Hai Xe Ôm đã đề nghị trục xuất ngay ông này ra khỏi Việt Nam. Không nên trục xuất "TS Vương Hàn Lĩnh" ra khỏi Việt Nam Ông “học giả” Vương Hàn Lĩnh này thật ra chỉ là một thứ sản phẩm hiện đại (và rẻ tiền) của nền lý luận tuyên giáo Trung Quốc. Các ông quan văn người Tàu thời hiện đại này đã phải qua nhiều thế hệ, nhiều năm, từ 1949 đến hôm nay, học tập, ngậm nhắm bài học vỡ lòng của chủ nghĩa bành trướng. Ta biết học thuyết  “Chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung quốc”  sau thời Đặng Tiểu Bình chỉ còn cái đuôi màu vàng Trung Quốc nước lớn. Khi Vương Hàn Lĩnh đã mạnh miệng tuyên...

Nhân sự kiện NBC, nhớ chuyện thời bao cấp

"Thời cả nước còn đói khổ, có gia đình ở nông thôn khá đông con. Trong nhà có cậu con cả học hành khá thông minh, là niềm hy vọng để gia đình và giòng họ mở mày mở mặt với làng xóm. Thế là cha mẹ cậu dồn tất cả lực vào để nuôi cậu đèn sách. Những ngày giáp hạt, các em cậu phải nhịn đói hoặc ăn bất cứ rau củ gì đào được để qua ngày, nhưng riêng với cậu thì cha mẹ không cho phép đói. Cậu bé cũng ngoan và học hành chăm chỉ. Cậu học hết phổ thông, hết đại học rồi đi làm công chức trên tỉnh. Đến các em cậu thì bố mẹ hết lực rồi, chẳng đứa nào được học lên nổi cấp 3, cứ bỏ ngang mà làm ruộng hết. Cậu thứ hai từ bé đã lầm lũi làm việc phụ giúp cha mẹ. Lớn lên cậu học nghề mộc và cuối cùng cậu cũng mở được xưởng mộc tại nhà. Cậu kiếm được tiền phụng dưỡng cha mẹ và lo cho các em lần lượt lấy vợ lấy chồng. Nhưng đối với cha mẹ cậu thì ông anh cả mới là niềm tự hào. Thỉnh thoảng về làng, ông mặc sơ mi trắng, quần tây là li thẳng tắp thì cha mẹ hãnh diện lắm. Ở nhà có việc...

Thầy thuốc của nhân dân

Tôi kể chuyện của mình cho những ai đã từng bị căn bệnh dị ứng hành hạ. Người ta thường bảo "ngứa ghẻ, hờn ghen" , nhưng ngứa ghẻ chắc còn thua xa ngứa do dị ứng. Từ năm 1984 tôi bỗng dưng bị dị ứng mà không rõ nguyên nhân. Triệu chứng của những lần đầu tiên là xuất hiện các mảng mày đay (các mảng mẩn đỏ và ngứa) lớn trên toàn thân. Ban đầu khoảng 6 tháng tái phát 1 lần. Về sau bệnh của tôi cứ ngày càng nặng hơn, tần suất mắc cũng dày hơn. Lúc đỉnh điểm là vào những năm 1986 -1989, khi đó cứ khoảng 2 tháng tôi bị mắc 1 lần, mỗi lần mắc kéo dài khoảng 10 ngày. Đỉnh điểm của mỗi lần mắc là lúc toàn thân là các mảng mày đay lớn, mẩn đỏ như con tôm luộc, ngứa không thể chịu đựng nổi. Dị ứng ăn vào toàn bộ các nội tạng, nên lòng dạ nôn nao, đau bụng và tiêu chảy nhẹ. Phổi cũng bị dị ứng gây ho. Hai con mắt thì đỏ lừ như người mắc đau mắt đỏ. Khi ấy đang là nhân viên của một bệnh viện lớn, nên tôi luôn được các bác sĩ trong bệnh viện nhiệt tình điều trị: chữa bệnh nhi...

Chuyện yêu và ghét

Nói về lòng yêu nước của người VN ta thì chẳng ai có thể phủ nhận. Thực ra thì ở khắp nơi trên thế giới, người dân ai cũng yêu đất nước mình, dân tộc mình. Cái khác biệt ở đây là lòng yêu nước của người VN đã được chứng minh bằng biết bao xương máu của bao thế hệ trong hàng nghìn năm để có thể tồn tại trên mảnh đất đầy gió bão này. Ngày nay trong thời bình tình yêu đất nước ít bị mang ra thử thách, nó hình như chỉ còn là chủ đề của văn học, báo chí. Đôi khi nó thể hiện một cách ngây thơ, cuồng nhiệt như tình cảm dành cho các đội tuyển bóng đá quốc gia. Cuộc sống luôn phải cạnh tranh về kinh tế nhiều khi làm con người như lãng quên những tư tưởng lãng mạn. Trên báo chí suốt ngày người ta chỉ thấy những tin tức "hấp dẫn" về các loại tội phạm, về sự băng hoại đạo đức. Người ta như cố quên rằng số người tốt luôn luôn nhiều hơn số người xấu, mà nhờ đó xã hội luôn vận động theo hướng đi lên. Người VN mình cũng tốt thật, rất nhiều người giầu lòng trắc ẩn. Theo dõi ...

Sống bằng hoa hồng

Thứ Sáu, 02/04/2010, 06:51 (GMT+7) Sống bằng hoa hồng TT - Đến ngày 1-4, đã có 24 phản hồi các thông tin về chuyện bác sĩ nhận hoa hồng kê đơn thuốc. Trong đó có nhiều ý kiến từ những người trong ngành y. Biết cũng không làm được gì Tôi ra trường đến nay đã 15 năm, chưa nhiều lắm so với các đồng nghiệp nhưng cũng đủ để chiêm nghiệm về câu “sấm” truyền: “Nhất thế y, tam thế suy”. Chỉ ba năm sau khi ra trường vào làm việc ở TP.HCM, tôi đã nhận thấy việc đạo đức đi xuống của nhiều bác sĩ trong quá trình điều trị, trong đó có sự nở rộ của các công ty dược chi hoa hồng cho bác sĩ để được kê toa và tiêu thụ ưu tiên sản phẩm của mình! Việc làm hết sức tự nhiên và cả hai bên đều nghĩ: “Chẳng có ai biết, mà biết cũng không làm được gì mình”. Một số bạn bè của tôi đã và đang là trình dược viên cho các công ty dược cũng thường xuyên tự hào về cách làm của họ trong các buổi nhậu với bạn bè. Rồi họ dần chỉ cho nhau các chiêu thức hay hơn, kín đáo hơn của các công ty khác. ...

Nên kết thúc sứ mạng nhà thuốc bệnh viện

Thứ Ba, 27/04/2010, 03:02 (GMT+7) Nên kết thúc sứ mạng nhà thuốc bệnh viện Ngày xưa có ích TT - Từ năm 1975 đến 1989 việc nhập, sản xuất, phân phối thuốc chỉ do Nhà nước thực hiện, số lượng nhập hạn chế, dựa chính vào thị trường các nước XHCN, sản xuất chỉ tập trung ở vài xí nghiệp trung ương hay địa phương, số lượng ít, đơn điệu. Không có khám chữa bệnh tư, kinh phí bệnh viện (BV) công thiếu, chưa có chế độ thu viện phí bảo hiểm y tế (BHYT) để bổ sung thêm. Nhu cầu tăng, thiếu thuốc dẫn tới nhiều tiêu cực trong BV: thầy thuốc ra y lệnh, khoa dược không có cấp, người bệnh phải “chạy” lấy thuốc. Nhân viên y tế tại buồng bệnh trực tiếp bán thuốc riêng, giới thiệu đến nơi bán thuốc “chui”, tự đặt ra lệ là nếu không mua thuốc đó thì không cho dùng. Người dân mua thuốc tại một nhà thuốc bệnh viện ở TP.HCM - Ảnh: T.T.D Trong bối cảnh ấy, các BV lập ra nơi “nhượng lại thuốc”, rồi sau chuyển thành “quầy công đoàn”. Điều này tạo cho người bệnh có nơi mua tin c...

Văn hóa doanh nghiệp và đạo đức trong quản trị kinh doanh

Đôi điều về “văn hóa doanh nghiệp” Trong một buổi hội thảo bàn về văn hóa doanh nghiệp, diễn giả - giáo sư của một trường đại học nổi tiếng thế giới - nói nền tảng của văn hóa doanh nghiệp chính là các giá trị cốt lõi (core value) và dựa trên các giá trị cốt lõi đó, những giá trị mà tổ chức, doanh nghiệp coi là thiêng liêng và cao quý nhất, sẽ hình thành nên sứ mệnh hay tầm nhìn định hướng của doanh nghiệp. Và ông lấy các ví dụ tầm nhìn, sứ mệnh của các công ty nổi tiếng thế giới như IBM, Sony, Wal-Mart, Apple, Walt Disney... làm ví dụ minh họa. Nghe các ví dụ và phân tích rất hay, có người hỏi ông có thể giúp doanh nghiệp viết về tầm nhìn và các giá trị nền tảng được hay không. Khi nghe đến đây, vị giáo sư cười và trả lời rằng ông chỉ có thể cung cấp các ví dụ và giải thích tại sao họ (các công ty) lại đưa ra các tầm nhìn, sứ mệnh như vậy, còn việc xác định hay viết ra chúng phải là chính những người lãnh đạo doanh nghiệp. Ông nói thêm: “Không ai ngoài chính bản thân...